Ước mơ của em…

31/05/2026 12:44

Mỗi cuối tuần tại Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương, những bệnh nhi mang căn bệnh tan máu bẩm sinh vẫn lặng lẽ nuôi trong mình những ước mơ nhỏ bé giữa hành trình dài chống chọi với bệnh tật.

 "Con muốn làm bác sĩ để chữa bệnh cho mình" 

8 giờ 30 sáng chủ nhật, căn phòng sinh hoạt nhỏ tại khu điều trị của Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương dần rộn ràng tiếng trẻ thơ. Những bệnh nhi tay còn cắm kim truyền háo hức kéo nhau tới từ sớm. Trên những chiếc bàn nhỏ, màu vẽ, móc khóa gỗ hình cá, trò chơi,... đã được nhóm thiện nguyện chuẩn bị sẵn.

Giữa không gian vốn quen với mùi thuốc sát trùng và tiếng máy truyền dịch đều đều, những tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười nói của các em nhỏ tiếp tục lấp đầy căn phòng sinh hoạt quen thuộc mỗi dịp cuối tuần. 

Những hoạt động giản dị chỉ kéo dài chưa đầy một giờ đồng hồ nhưng lại là khoảng thời gian được nhiều bệnh nhi mong chờ nhất trong tuần. 

Với các em mắc bệnh tan máu bẩm sinh (Thalassemia), những đứa trẻ đã quen với kim tiêm, thuốc men và những tháng ngày điều trị dài đằng đẵng đó không chỉ là giờ vui chơi, mà còn là lúc được tạm quên đi cảm giác mình đang ở trong bệnh viện.

Video: Không khí buổi sinh hoạt cuối tuần dành cho các bệnh nhi tại Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương.

Tiếng cười vang lên liên tục từ phía đầu căn phòng, nơi bé Võ Đức An (12 tuổi, Hòa Bình) đang ríu rít trò chuyện cùng nhóm bạn nhỏ ngồi bên cạnh. Cậu bé nhanh nhẹn, hoạt bát, gương mặt lúc nào cũng ánh lên vẻ vui tươi. Thỉnh thoảng An lại bật cười giòn tan rồi quay sang hào hứng khoe với phóng viên sản phẩm mà mình vừa vẽ xong.

An kể mỗi lần được tham gia những hoạt động như thế này, con đều thấy vui hơn rất nhiều. "Ở viện nhiều khi buồn lắm nhưng có các anh chị đến chơi cùng thì con thấy đỡ nhớ nhà hơn", cậu bé nói.

Ít ai biết rằng phía sau vẻ vô tư ấy là hành trình điều trị kéo dài suốt nhiều năm trời. Mỗi tháng một lần, An lại theo bố mẹ về Hà Nội truyền máu. Những ngày nằm viện triền miên hay những lần kim tiêm cắm vào tay đã trở thành điều quen thuộc từ khi em còn quá nhỏ để hiểu hết thế nào là bệnh tật.

"Con sợ nhất lúc truyền thuốc, đau lắm… nhưng rồi cũng quen thôi ạ", An nói.

Ước mơ của em… - Ảnh 1.

Cậu bé Võ Đức An chia sẻ ước mơ trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho bản thân và giúp đỡ những người mắc bệnh giống mình.

Bệnh tật khiến cậu bé phải lớn lên sớm hơn nhiều bạn bè cùng trang lứa. An sống rất tình cảm và luôn để ý tới bố mẹ. Em kể mỗi lần mẹ đi làm về mệt, em lại rót nước, bóp vai cho mẹ rồi thủ thỉ: “Mẹ đừng buồn vì con nhé. Sau này con lớn, con sẽ đi làm nuôi bố mẹ”.

Giữa hành trình chống chọi với bệnh tật, những đứa trẻ như An dường như học cách yêu thương và sẻ chia sớm hơn bạn bè cùng trang lứa.

Dõng dạc nói về ước mơ của chính mình, An bảo: "Lớn lên con sẽ làm bác sĩ để chữa bệnh cho con với các bạn ở đây nữa".

Có lẽ với một đứa trẻ lớn lên giữa những lần truyền máu và mùi thuốc bệnh viện, giấc mơ trở thành bác sĩ mang một ý nghĩa rất riêng. Đó là mong muốn được chữa lành cho chính mình, cho bố mẹ đã vất vả vì em và cho cả những người bạn nhỏ từng cùng em đi qua tuổi thơ đầy những cơn đau.

"Con nhớ trường lắm"

Lặng lẽ tập trung bên bàn vẽ, cô bé Sa Thị Hồng Anh (10 tuổi, Sơn La) cẩn thận tô từng nét màu lên chú cá gỗ nhỏ. Bàn tay phải của em vẫn cắm kim truyền, thi thoảng khẽ nhăn mặt vì đau nhưng tay trái vẫn cố giữ chặt cây cọ để hoàn thành sản phẩm còn dang dở.

Hồng Anh thích vẽ từ nhỏ, mỗi lần chọn màu đôi mắt cô bé lại ánh lên vẻ say mê. Em nói nhỏ, giọng lí nhí: "Con thích tô màu lắm, ở viện có những hôm buồn nhưng cứ được vẽ là con thấy vui hơn. Con ước sau này lớn lên con sẽ làm họa sĩ để sẽ vẽ thật nhiều tranh đẹp cho các bạn ở viện", cô bé cúi xuống nhìn chú cá gỗ trên tay rồi mỉm cười.

Với Hồng Anh và nhiều bệnh nhi khác, những buổi sinh hoạt cuối tuần như thế này là khoảng thời gian hiếm hoi để các em tạm quên đi những ngày chỉ quanh quẩn bên giường bệnh. Ở đây các em được chơi đùa, được cười nói và được sống đúng với tuổi thơ của mình.

Điều khiến Hồng Anh buồn nhất là phải nghỉ học để đi viện điều trị. "Con nhớ trường và nhớ các bạn lắm. Mỗi lần thấy các bạn được đi học còn mình phải xuống Hà Nội điều trị con lại thấy tủi thân. Con chỉ mong mau khỏe để được đến lớp bình thường như các bạn thôi", Hồng Anh tâm sự.

Ước mơ của em… - Ảnh 2.

Cô bé Sa Thị Hồng Anh say sưa tô vẽ và nuôi ước mơ trở thành họa sĩ trong tương lai.

Ngồi phía sau con gái, bà Vi Thị Thiệp lặng lẽ dõi theo từng nét vẽ của con. Nhắc đến Hồng Anh, người mẹ không giấu được niềm tự hào: "Cháu học tốt lắm, bốn năm liền đều là học sinh xuất sắc. Đi viện nhiều nên nghỉ học suốt nhưng chưa bao giờ cháu bỏ cuộc. Có hôm vừa truyền máu xong vẫn đòi mẹ lấy sách ra học".

Hồng Anh được phát hiện mắc bệnh tan máu bẩm sinh khi mới hơn một tuổi. Ngày ấy gia đình chỉ nghĩ con hay sốt, còi cọc nên đưa đi khám nhiều nơi cho tới khi xuống bệnh viện tuyến Trung ương gia đình mới biết con mắc căn bệnh phải điều trị suốt đời.

Cô giáo mắc ung thư ước mơ sớm trở về bên con 1 tháng tuổi

Từ đó đến nay, những chuyến xe từ Sơn La xuống Hà Nội đã trở thành hành trình quen thuộc của cả nhà. Làm nông, cuộc sống chỉ trông vào vài sào ruộng và công việc phụ hồ của chồng, nhưng với bà Thiệp, điều khiến chị đau lòng nhất chưa bao giờ là tiền bạc.

"Nhiều lúc cháu buồn lắm như bị trầm cảm vậy, cứ nhìn bạn bè đi học rồi lặng im. Cháu sống tình cảm, thương bố mẹ vất vả nên lúc nào cũng cố gắng ngoan ngoãn, phụ giúp việc nhà. Tôi chỉ mong con có sức khỏe để tiếp tục học và theo đuổi ước mơ của mình", người mẹ nghẹn giọng.

Chỉ mong gia đình luôn khoẻ mạnh

Ngồi bên cạnh nhóm trẻ nhỏ đang tô màu, Vi Phương Thảo (16 tuổi, Lạng Sơn) và Ma Thị Thu Hằng (17 tuổi, Tuyên Quang) cũng hào hứng tham gia các hoạt động cuối tuần. Dáng người gầy gò, nhỏ bé hơn nhiều so với tuổi thật nhưng trên gương mặt các em vẫn ánh lên vẻ vui tươi khi trò chuyện cùng mọi người.

Năm học tới, Thu Hằng sẽ lên lớp 12. Ở độ tuổi mà nhiều bạn bè đồng trang lứa bắt đầu nghĩ về cánh cửa đại học, những chuyến đi hay tương lai phía trước, cô bé lại dành phần lớn thời gian cho những đợt điều trị kéo dài trong bệnh viện, nơi em gọi là "ngôi nhà thứ hai".

Hằng kể em được phát hiện mắc bệnh tan máu bẩm sinh khi mới 3 tháng tuổi. Từ đó tuổi thơ của cô bé gắn liền với những đợt truyền máu định kỳ và những lần theo bố mẹ xuống viện điều trị.

"Ngày nhỏ em vô tư lắm nhưng càng lớn càng suy nghĩ nhiều hơn, càng không dám mơ tưởng đến tình yêu, chỉ mong sức khỏe ổn định, gia đình luôn khoẻ mạnh", Hằng nói khẽ.

Ước mơ của em… - Ảnh 3.

Thu Hằng cầm trên tay những chú cá gỗ do chính mình tô màu trong buổi sinh hoạt cùng các bệnh nhi.

Những lần lấy ven, truyền máu kéo dài suốt nhiều năm đã để lại trên đôi tay Hằng vô số vết sẹo nhỏ. Có những đoạn ven đã chai cứng, sưng tím khiến mỗi lần điều trị em lại phải chịu thêm nhiều đau đớn và khó khăn.

Dẫu vậy, cô bé vẫn giữ cho mình một ước mơ rất đỗi dịu dàng. Hằng thích trẻ con và mong sau này có thể trở thành giáo viên mầm non như mẹ của mình.

"Em muốn được chăm sóc các em nhỏ. Không biết sau này có làm được không nhưng em vẫn ước mơ và vẫn sẽ cố gắng", cô bé cười nhẹ.

Khác với nhiều bệnh nhi khác luôn có bố mẹ túc trực trong mỗi đợt điều trị, Phương Thảo đã quen với những chuyến xe khách xuống Hà Nội cùng một người bạn đồng hương cũng mắc bệnh tan máu bẩm sinh và bà của bạn ấy. Trong những ngày nằm viện, hai cô bé nương tựa vào nhau, cùng đi điều trị, ăn uống và động viên nhau vượt qua những đợt truyền máu kéo dài.

Sự tự lập của Thảo khiến nhiều người không khỏi xót xa. Ở tuổi 16 em đã quen với những chuyến đi xa, những đêm ngủ lại bệnh viện và cảm giác mệt mỏi sau mỗi lần điều trị.

Ước mơ của em… - Ảnh 4.

Phương Thảo vội lau nước mắt khi nhắc đến cha mẹ, người luôn đồng hành cùng em trong công cuộc điều trị bệnh.

Khi được hỏi về ước mơ của mình, Thảo im lặng khá lâu. Cô bé cúi xuống xoay nhẹ chiếc cọ màu trong tay rồi khẽ nói: "Em không có ước mơ. Bố mẹ em vất vả nhiều, em chỉ mong bố mẹ luôn mạnh khỏe thôi ạ", giọng cô bé nghẹn lại, nói đến đó Thảo vội quay mặt đi đưa tay lau dòng nước mắt vừa lăn xuống má.

Giữa căn phòng đầy tiếng cười trẻ nhỏ hôm ấy, có những đứa trẻ đang từng ngày học cách trưởng thành cùng bệnh tật. Các em hiểu sự nhọc nhằn của cha mẹ sớm hơn tuổi, hiểu giá trị của một ngày khỏe mạnh và cũng hiểu rằng mỗi lần được đến lớp, được vui chơi đều là món quà đáng quý.

Để những buổi sinh hoạt cuối tuần luôn đầy ắp tiếng cười, phía sau đó là sự đồng hành bền bỉ của nhiều nhóm thiện nguyện. Trong số ấy có The Blouse – dự án do bạn Đào Minh Phương, sinh viên năm nhất Trường Đại học Bách khoa Hà Nội sáng lập và duy trì suốt 3 năm qua.

"Trước đây viện cũng có một số lớp học và hoạt động dành cho các em nhỏ. Mình thấy rất ý nghĩa nên chủ động liên hệ với bệnh viện để xây dựng dự án. Từ đó đến nay, nhóm vẫn cố gắng duy trì sinh hoạt đều đặn hàng tuần để các em có thêm thời gian vui chơi, kết nối và cảm nhận được sự quan tâm từ mọi người", Phương chia sẻ.

Ước mơ của em… - Ảnh 5.
Ước mơ của em… - Ảnh 6.
Ước mơ của em… - Ảnh 7.
Ước mơ của em… - Ảnh 8.
Ước mơ của em… - Ảnh 9.

Một số hình ảnh các bệnh nhi hào hứng tham gia hoạt động tô màu, vui chơi trong buổi sinh hoạt cuối tuần tại Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương.

Không chỉ tổ chức hoạt động cho bệnh nhi tại Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương, nhóm còn mong muốn phát triển thêm nhiều mô hình cộng đồng dành cho học sinh trung học phổ thông và các bạn trẻ ở nhiều môi trường khác nhau trong thời gian tới.

"Điều chúng mình mong nhất là có thể lan tỏa được nhiều điều tích cực tới các bạn nhỏ và cộng đồng. Hiện tại hoạt động chủ yếu ở viện nhưng sau này nhóm hy vọng có thể mở rộng thêm nhiều lớp học và chương trình ý nghĩa khác để giúp đỡ được nhiều người hơn", Phương nói.

Bệnh tan máu bẩm sinh (thalassemia) là một trong những nhóm bệnh được điều trị tại Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương.

Theo ThS. Đặng Thị Vân Hồng - Phó Giám đốc Trung tâm Thalassemia, Viện Huyết học – Truyền máu TW, tan máu bẩm sinh (thalassemia) là bệnh di truyền gen lặn trên nhiễm sắc thể thường gặp ở cả 2 giới nam và nữ do cơ thể giảm hoặc không tổng hợp được một hay nhiều chuỗi globin.

Hậu quả là hồng cầu thường nhỏ, nhược sắc, dễ bị phá hủy hơn bình thường, gây thiếu máu mạn tính. Ở thể nặng, người bệnh cần điều trị suốt đời bằng truyền máu, thải sắt định kỳ và theo dõi lâu dài.

"Việt Nam là một trong những quốc gia có tỷ lệ mang gen thalassemia cao. Người mang gen/bị bệnh đã được ghi nhận ở tất cả các tỉnh, thành phố và 54 dân tộc. Vì thalassemia là bệnh di truyền, việc chủ động xét nghiệm và tư vấn trước hôn nhân hoặc trước khi sinh con là biện pháp rất quan trọng để phòng tránh sinh con mắc bệnh", ThS. Hồng nói.

Bạn đang đọc bài viết "Ước mơ của em…" tại chuyên mục VĂN HÓA – GIẢI TRÍ. Mọi bài vở cộng tác xin gọi hotline (0987.245.378hoặc gửi về địa chỉ email (info.vstarmedia2018@gmail.com).