Đó là bị cáo Đinh Văn Long, tài xế liên quan đến vụ tai nạn khiến một nữ sinh 15 tuổi tử vong. Theo hồ sơ vụ án, sau khi va chạm với nạn nhân, bị cáo tiếp tục điều khiển xe khiến phương tiện cán qua vùng bụng của cháu. Nạn nhân đã tử vong do vết thương quá nặng.
"Khi đó, tôi đã có suy nghĩ nếu phải đi tù thì đi tù luôn và trong tù sẽ không phải đền tiền cho người này nữa nên đã đạp côn, lên số 3 và điều khiển xe về phía trước với mục đích để người này chết luôn và khi đi tù không phải lo đền bù", lời khai của Đinh Văn Long.
Từ lâu rồi, tôi đã nghe cánh tài xế "truyền" cho nhau, rằng nếu lỡ gây tai nạn, cán phải người, nếu thấy nặng thì... cán cho chết luôn, thà đi tù còn hơn phải nuôi người bị thương, tàn phế suốt đời.

Ảnh minh họa.
Và trong thực tế đã có những chuyện ấy xảy ra. Ví dụ, năm 2010 tại Tp.HCM, tài xế Đặng Hữu Anh Tuấn sau va chạm đã cán qua lại ba lần khiến thiếu nữ 16 tuổi tử vong. Năm 2017 tại vòng xoay Mỹ Thủy (phường Cát Lái, Tp.HCM) một tài xế đầu kéo sau tai nạn bị cáo buộc lùi xe cán chết người rồi bỏ trốn vân vân.
Và những tưởng cái quan niệm quái đản, tăm tối và dã man ấy không còn nữa. Nhưng té ra nó vẫn tồn tại với vụ án Đinh Văn Long này.
Tất nhiên không phải lái xe nào cũng như thế. Bây giờ các lái, phụ xe rất văn minh, có học, hiểu biết, sống tử tế rất nhiều. Và chính vì thế mà tôi vừa ngạc nhiên vừa rởn người khi đọc tin về vụ án này.
Quả là một thời, pháp luật của ta chưa nghiêm, những lái xe tăm tối nghĩ cách để... lách. Họ tính toán rằng, thà đi tù một thời gian rồi ra vẫn nhẹ hơn là phải nuôi nạn nhân cả đời. Lại nhớ một cái truyện ngắn của một nhà văn nổi tiếng viết về một gia đình ở nước ngoài. Người phụ nữ nghèo trong một ngôi làng nghèo bị xe của ông chủ nơi khác đến vô tình đụng phải, nhẹ thôi. Ông chủ xuống xe và rút ra khoản tiền khá lớn, biếu bà, như một cách đền bù. Câu chuyện ấy lan khắp cái làng nghèo ấy, đến nỗi, sau đấy cứ thấy có tiếng xe cả làng lại... hồi hộp chờ đợi.
Ở ta thì một thời, cứ gây tai nạn thì xe lớn phải đền xe bé, xe có động cơ phải đền người đi bộ. Chuyện này giờ nghe có vẻ phi lý, nhưng quả là một thời nó thế.
Và cái "bí kíp" phi nhân để lái xe không phải nuôi nạn nhân suốt đời khi mình lỡ gây tai nạn có thể nó ra đời từ dạo ấy.
Vấn đề là, mấy chục năm nay, đâu đã vào đấy, không còn có thể xập xí xập ngầu như xưa nữa, nhất là bây giờ, nhất cử nhất động, đã có camera, từ camera "chạy bằng cơm" như dân gian hay gọi, tới camera an ninh công cộng đủ để tất cả mọi diễn biến trong xã hội đều được "ghi nhận" đầy đủ, chưa kể luật rất rõ ràng, trình độ khoa học an ninh rất cao, thế mà vẫn có người hành xử ngu dốt và độc ác như thế.
Vẫn biết, hoàn cảnh lái xe trong vụ này là rất khó khăn. Một tờ báo tường thuật: Con gái bị cáo đứng lên bật khóc trình bày hoàn cảnh mẹ mất vì ung thư từ khi em còn nhỏ, để lại khoản nợ hơn 100 triệu đồng. Sau này bố đi bước nữa, hai chị em phải sống cùng bà ngoại, thuộc diện hộ nghèo. Cô đi làm thuê tại tiệm gội đầu để nuôi em vừa học xong lớp 12.
"Cháu không biết nói gì chỉ mong cô chú tha lỗi cho bố cháu, chị em cháu mồ côi mẹ rồi, giờ cũng lang bạt không nhà để ở. Mẹ cháu mất sớm từ năm em cháu học lớp 3, cháu đi làm thuê, giờ rơi vào cảnh này chỉ mong cô chú cho bố cháu một cơ hội", Loan (con gái bị cáo Long) khóc nghẹn.
Loan cho biết sau sự việc, gia đình phải cầm sổ hộ nghèo để lo tiền thắp hương. "Nếu gia đình bị hại không chấp nhận giảm nhẹ, thì người cho vay cũng không dám cho vay nữa, chúng cháu không còn khả năng bồi thường". Và đọc tới dòng này thì tôi cũng... rơi nước mắt: "Cho cháu xin 30 phút đi vay tiền, vay nóng. Không dám vay trước vì vay ngày nào tính lãi ngày đó".
Nhưng phía bên kia là một nỗi đau khủng khiếp, đứa con gái yêu quý 15 tuổi của họ chết tức tưởi ở cái tuổi rất đẹp của cuộc đời. Và bố mẹ cháu, như mọi bố mẹ khác, hoàn toàn suy sụp trước cái chết của con gái.
Mức án 20 năm tù là cái giá phải trả cho hành động vô nhân tính, độc ác mất hết tính người của Long. So với sinh mạng cháu bé 15 tuổi thì mức án này là nhẹ, nhất là với hành vi cố tình giết người như thế. Nhưng chắc tòa cũng tính toán nhiều nhẽ, trong đó có nương nhẹ vì nhà tài xế khó khăn như thế, và cái suy nghĩ độc ác, tăm tối ấy có khi nó cũng có căn nguyên từ cái nghèo, từ hoàn cảnh bị cáo. Và có thể nó chỉ là một tích tắc tối tăm chứ bình thường Long cũng là người tốt. Và cả bên gia đình cháu bé, họ cũng đã chấp nhận mức bồi thường tương đối nhẹ, một phần là sự chia sẻ với hoàn cảnh khó khăn của gia đình bị can, phần nữa, nhân tính của họ, sự tử tế vốn sẵn của họ, để họ không dồn người đã sát hại con mình vào ngõ cụt.
Nhưng chúng ta thì day dứt. Có những tội ác xuất phát từ suy nghĩ rất tăm tối. Có sự ác độc chỉ trong một tích tắc nhấn chân ga để một người hiền lành thành kẻ cố ý giết người rất dã man...
Làm sao để những tích tắc phi nhân tính ấy không bao giờ xảy ra nữa?
*Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả!
Thắt dây an toàn cho ai?ĐỌC NGAY








