
Nguyễn Minh Hiệp và Bàn Thị Tâm trong vụ bạo hành bé gái 4 tuổi - Ảnh: Công an cung cấp
Thật kinh hãi khi xem clip người mẹ (cùng chồng hờ bạo hành con gái 4 tuổi) khai nhận việc hành hạ con. Kinh hãi không chỉ vì những hành vi nhẫn tâm cướp đi sinh mạng đứa bé ngây thơ, vô tội, mà còn vì sự dửng dưng đến khó tin của một người mẹ với con mình.
Càng buồn hơn khi đó không là vụ việc cá biệt, khi tình trạng bạo hành trẻ em ngày càng được phát hiện nhiều và sự dã man càng lúc càng táo tợn.
Người bạo hành trẻ em có đủ dạng: từ người lớn xa lạ đến cô bảo mẫu, cha dượng, mẹ kế; đau lòng hơn cả là từ chính cha, mẹ ruột của các bé. Buồn và đau thương đến độ không muốn nhắc lại các sự việc nữa.
Có gì đó đang rất bất ổn về những giá trị cốt lõi trong mối quan hệ giữa con người với con người, trong sự nối kết thiêng liêng của những mối dây tình thâm, cốt nhục.
Không chỉ người lớn bạo hành trẻ em, trẻ nhỏ cũng bạo hành lẫn nhau, khi thỉnh thoảng mạng xã hội lại "xì" ra một vụ bạo lực học đường.
Rồi người lớn cũng "nêu gương" xấu khi sẵn sàng đánh nhau chỉ vì một ánh nhìn, một va quẹt giao thông. Rồi có những vụ chồng vợ ra tay sát hại nhau, con cái giết cha mẹ, anh em tương tàn chỉ vì tranh giành lợi ích.
Khi các vụ việc xảy ra, ngành công an nhanh chóng thực thi nhiệm vụ. Ngành y tế cảnh báo. Ngành chức năng rà soát.
Nhiều người lên tiếng. Mạng xã hội sục sôi... Tất cả đều cần thiết nhưng liệu đã đủ để thọc sâu, chọc đúng vào bản chất vấn đề, đã đủ để giải quyết và phòng ngừa căn cơ thực trạng bất ổn đó?
Người vi phạm pháp luật sẽ bị trừng trị thích đáng nhưng điều đó chưa đủ. Để xây dựng một xã hội phát triển tốt đẹp, lành mạnh, nhân văn hơn, chúng ta cần quay lại xây dựng nền tảng chứ không chỉ giải quyết ngọn ngành.
Dường như vẫn còn không ít người, từ gia đình đến xã hội, đặc biệt trong lĩnh vực giáo dục, chưa nhận ra có phần việc, trách nhiệm của mình trong đó, những phần việc để gầy dựng lại những giá trị nền tảng, cốt lõi của con người đã bị mai một bởi cuộc sống chạy theo vật chất. Bởi lối sống chỉ biết mình là trên hết.
Bởi những tham, sân, si ít được chỉ ra; ít bị kìm hãm. Bởi việc rèn dạy những hành vi đạo đức nhỏ nhất, nhưng cũng là nguồn gốc nhất, ít được quan tâm.
Nếu một thực trạng không được quan tâm, không được nhìn nhận đúng bản chất thì sau nhiều năm tháng, nhân - quả của những giá trị không được quan tâm sẽ bộc lộ không gì ngăn cản được.
Ở các trường học bây giờ vẫn còn thấy câu khẩu hiệu "Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người".
100 năm tưởng lâu nhưng không lâu, tưởng không dài nhưng phải mất cả đời người để những giá trị hôm nay gieo trồng được gặt hái. Nếu mỗi người cứ dửng dưng, xem đây là trách nhiệm của ai đó thì có khi ta phải mất nhiều trăm năm nữa.
Tôi vẫn luôn là người ủng hộ việc đề cao điều thiện, việc tốt, lấy đó để cảm hóa cái xấu, cái ác.
Tôi vẫn luôn tin trong xã hội điều thiện vẫn nhiều hơn cái ác, người tốt vẫn nhiều hơn kẻ xấu. Nhưng không thể nói hoài điều thiện trong khi cái ác, dù ít hơn, vẫn lộng hành; người làm ác vẫn dửng dưng bình thản khi làm ác.
Hy vọng đã đến lúc mỗi người, từ thành viên trong mỗi gia đình đến những người đang nhận lãnh trách nhiệm quản lý, dựng xây xã hội nhìn vào thực trạng đó với một tâm thế quyết liệt góp phần xoay chuyển.








